top of page

Làm thế nào để bạn viết như đang trò chuyện với độc giả?

Bạn đã bao giờ ngừng đọc một bài giữa chừng vì quá nhàm chán không? Sự nhàm chán đó đôi khi không phải vì nội dung khó hiểu hay khô khan mà là do từ ngữ không mang giọng nói của con người.


Chúng ta dễ bị thu hút và có thiện cảm với những bài viết mang phong cách tự nhiên, thân mật như thể tác giả đang trò chuyện với mình. Vì suy cho cùng, “văn viết là một dạng nói năng nhưng cẩn thận, trau chuốt hơn” (*). Theo thử nghiệm của Neil Patel, hơn 247% người đọc theo dõi từ đầu đến cuối bài viết mang phong cách trò chuyện hơn là bài có giọng điệu trang trọng.


Vậy làm thế nào để bạn khiến bài viết của mình mang tính “người” hơn và hấp dẫn hơn? Bài viết dưới đây sẽ gợi ý 6 cách.


1. Sử dụng từ “bạn”

Nguồn: Freepik

Đầu tiên, để nội dung tạo cảm giác như thể bạn đang chuyện trò với từng người, bạn cần viết cho một đối tượng cụ thể thay vì nhiều nhóm người khác nhau.

Nguyên tắc này giúp độc giả cảm thấy mình chính là người được nói đến và nội dung của bạn sẽ tạo được sự thân thiện, gần gũi.

Giọng điệu của chúng ta cũng sẽ thay đổi khi trò chuyện với từng người khác nhau. Do đó, việc chủ đích viết cho một người hoặc nhóm người cụ thể có chung đặc điểm sẽ giúp bài viết mang tính cá nhân hơn.

Để làm điều này, bạn hãy hình dung cụ thể một người, có thể bạn đã biết hoặc chưa biết, đại diện cho nhóm đối tượng độc giả của mình. Sau đó sử dụng từ "bạn" để xưng hô với người ấy xuyên suốt bài viết. Như vậy, bất kể lượng người đọc của bạn là bao nhiêu, mỗi nội dung bạn viết đều như thể đang trò chuyện với từng người một.


2. Sử dụng những từ mà độc giả hay dùng


Một sai lầm phổ biến của người viết là thích dùng những từ hoa mỹ, cầu kỳ và không quen thuộc chỉ để nghe lạ tai hoặc gây ấn tượng với độc giả. Nhưng thực chất, chúng chỉ khiến nội dung của bạn khó đọc và khó hiểu, làm độc giả mất hứng thú với bài viết.


Để nội dung mang tính “người” hơn, bạn cần tránh dùng những từ hoặc câu trúc phức tạp. Điều này cũng có nghĩa, bạn phải xác định các từ/ cụm từ mà độc giả của mình thấy quen thuộc và thoải mái. Đó là những từ họ thường sử dụng trong giao tiếp hàng ngày.


Ví dụ, bạn viết về chủ đề cắt bao quy đầu ở nam giới. Thay vì lặp lại cụm từ "bao quy đầu" nghe hơi nghiêm túc và có phần khô khan, bạn có thể thay bằng "chú chim đội nón" hoặc "đầu nấm". Đây là cách gọi thân thuộc của cánh đàn ông khi nói chuyện với nhau về vấn đề này.


Để biết độc giả của mình hay dùng những từ nào khi trò chuyện, bạn có thể "núp lùm" ở các fanpage, hội nhóm trên Facebook, nơi tập trung đông đối tượng mục tiêu và xem cách họ bình luận về chủ đề.


3. Viết câu có nhịp điệu


Một yếu tố khác khiến khiến bài viết của bạn nhàm chán là câu cứ đều đều, hoặc toàn câu dài, hoặc toàn câu ngắn, làm nội dung trở nên đơn điệu. Khi nói, chúng ta luôn có nhịp điệu riêng tùy thuộc vào đối tượng, hoàn cảnh. Như vậy, để văn mang tính “người” và hấp dẫn độc giả hơn, bạn cần tạo nhịp điệu trong nội dung.

“Nhịp điệu phản ánh hơi thở, sức khỏe của người viết… Kể một câu chuyện ly kỳ cho hấp dẫn thì rất dễ, kể một câu chuyện không ly kỳ mà vẫn hấp dẫn mới khó. Và tôi đã dùng nhịp điệu, giọng điệu kể để hấp dẫn bạn đọc” (*)

Bạn tạo nhịp điệu bằng cách kết hợp câu dài, vừa, ngắn một cách hài hòa. Câu ngắn mang sắc thái mạnh mẽ, gấp gáp. Câu dài, nếu viết đúng, thể hiện sự bình ổn, diễn giải. Câu vừa là cầu nối giữa hai câu ngắn và dài. Bạn có thể sắp xếp một đoạn văn gồm 2 câu dài, 1 câu ngắn và 1 câu vừa. Hoặc 2 câu ngắn, 1 câu vừa và 1 câu dài. Thứ tự như thế nào thì tùy bạn, miễn là khi đọc lên, bạn cảm thấy có nhịp điệu bên trong.



4. Sử dụng câu chủ động nhiều hơn

Nguồn: Freepik

Bằng cách sử dụng câu chủ động thay bị động, bạn sẽ khiến bài viết mang tính hội thoại hơn. Vì trong giao tiếp hằng ngày, chúng ta thường dùng câu chủ động hơn bị động. Chẳng ai nói “Cuốn sách được viết bởi nhà văn A” mà là “Nhà văn A viết cuốn sách này đó”.


Câu chủ động nghĩa là chủ ngữ của câu thực hiện hành động của động từ chính. Ở thế chủ động, bạn sẽ truyền đạt ý nghĩa một cách rõ ràng, mạnh mẽ và trực tiếp hơn. Ngược lại, khi câu viết ở dạng bị động, chủ ngữ bị động từ tác động. Điều này làm giọng điệu yếu thế hơn khi so sánh với giọng điệu của câu được viết ở thể chủ động.


Ví dụ:


1. Việc thử đặt mình vào vị trí độc giả sẽ giúp bạn hiểu họ cần tìm kiếm cái gì khi bí ý tưởng (Câu bị động)