top of page

5 điều mọi cây viết có thể học được từ cuốn sách “Viết đi đừng sợ”

Nếu chỉ nghe tựa đề “Viết đi đừng sợ”, bạn nghĩ cuốn sách này nói về điều gì? Bí quyết vượt qua rào cản tâm lý để bắt tay vào viết hay cẩm nang các kỹ thuật viết lách? Với mình, cuốn sách này có đủ tất cả và là cuốn gối đầu giường cho tất cả những ai đang hoặc có ý định cầm bút.


Dù bạn là cây viết một ngày tuổi hay đã có nhiều năm “dãi nắng dầm sương” với nghề, dù bạn viết về chủ đề nào thì cuốn sách này vẫn hữu ích. “Viết đi đừng sợ” là người thầy dẫn đường, giúp bạn luyện viết và nâng cao kỹ năng cầm bút, đồng thời cũng là người bạn đồng hành, cùng bạn vượt qua vô vàn nỗi sợ, sự mặc cảm, lắng lo về bản thân và nghề. Dưới đây, mình muốn chia sẻ với bạn 5 bài học quý giá mà mình đã học được từ người thầy, người bạn này.

Ngừng so sánh bản thân với người khác


Ngay khi lật giở tới trang thứ 13 của cuốn sách, mình đã thu nhận bài học đầu tiên, đó là đừng so sánh bản thân với người khác. Căn bệnh so đo đã đeo bám mình ngay từ lúc chưa bắt đầu công việc viết lách. Hồi đó, khi vẫn chưa dám buông bỏ công việc full-time "an phận thủ thường", mình thường so sánh bản thân với những người thành công xung quanh. Sao người ta biết bản thân muốn gì, thích gì, sao họ có đủ dũng cảm để buông bỏ và bứt phá, làm sao để có được cuộc sống hạnh phúc như vậy?...


Sau này, khi đã trở thành người viết, thói so đo xấu xí đó vẫn chưa chấm dứt. Lúc này, mình lại tự so sánh năng lực viết lách của bản thân với những cây viết khác. Sao bài viết của họ được chia sẻ nhiều hơn bài viết của mình, sao họ có được thu nhập tốt như vậy, sao cộng đồng ủng hộ họ nhiều như thế?... Mình cứ chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực đó đến nỗi nhụt chí, chán nản và không muốn viết nữa.


Nhưng khi bắt gặp dòng chữ “đừng nhượng bộ sự cám dỗ của việc so sánh tình trạng của mình với bất kỳ ai khác” trong cuốn sách, mình bỗng bừng tỉnh. Mình nhận ra trước giờ mình luôn tự hạ thấp bản thân. Mình đã thực hiện một phép so sánh khập khiễng và buồn cười khi đặt bản thân – một cây viết tay ngang, mới có 6 tháng kinh nghiệm lên cùng bàn cân với những cây viết lão luyện. Điều ấy có khác nào “lấy trứng chọi đá” và 100% phần thua sẽ thuộc về mình.


Hơn nữa, mỗi cây viết có một hoàn cảnh, lợi thế và phương hướng khác nhau. Bài viết của mình không có nhiều tương tác không có nghĩa là mình kém cỏi. Hiện tại mình chưa có được thu nhập tốt không có nghĩa mình không thể đạt được điều đó trong tương lai. Chỉ cần mình vẫn gửi gắm sự chân thành, trung thực và giá trị, sẽ luôn có người đọc bài viết của mình. Chỉ cần mình không ngừng luyện tập mỗi ngày, mình sẽ sớm tiến bộ và thành công. “Hãy tin tưởng vào trực giác của một người viết để tìm ra con đường cho riêng mình”, bạn nhé!


Kiểm soát ba vòng tròn năng lực khi viết


Điều tiếp theo mình học được là về ba vòng tròn năng lực khi viết. Đây là ba vòng tròn xếp chồng lên nhau, trong đó vòng tròn số 1 nhỏ nhất, lớn hơn là vòng tròn số 2 và ngoài cùng là vòng tròn số 3. Ba vòng tròn này đại diện cho kiến thức, hiểu biết và kinh nghiệm của mỗi người viết. Vòng tròn số 1 là những điều bạn biết rất rõ, nắm vững trong lòng bàn tay. Vòng tròn số 2 là những điều bạn biết chút ít nhưng không biết sâu. Còn vòng tròn số 3 đại diện cho những điều bạn hoàn toàn không biết.


Trong “Viết đi đừng sợ”, chị Linh Phan nói rằng: nhận biết vòng tròn số 1 và số 3 rất dễ nhưng không phải ai cũng biết mình đang ở đâu trong vòng tròn số 2. Câu nói này khiến mình liên tưởng ngay tới khoảng thời gian mình phải viết bài về chủ đề không phải thế mạnh. Lúc đó, mình chùn tay không dám viết và luôn trong trạng thái bồn chồn vì sợ cung cấp thông tin sai cho độc giả. Mãi tới giờ, mình mới hiểu rằng cảm giác lo lắng đó xuất hiện là bởi mình đang ở trong vòng tròn số 2. Thay vì thấy tồi tệ thì giờ đây, mình lại nghĩ bản thân thật may mắn và sáng suốt vì đã biết sợ để dừng lại, tìm kiếm và nghiên cứu thêm tài liệu chứ không bon bon chém chữ trên giấy.


Đôi khi, nỗi sợ bản thân chưa đủ giỏi, sự chần chừ vì lo lắng không có đủ kiến thức lại là tín hiệu vui. Bởi bạn biết mình đang ở trong vòng tròn số 2, bạn hiểu được ranh giới giữa biết rõ, biết lưng lửng và không biết gì. Chính ranh giới ấy sẽ giúp bạn trở thành cây viết khôn ngoan và thành công hơn.


Vượt qua nỗi sợ và sự trì hoãn khi viết

Mình thích phần 3 trong cuốn sách này nhất, không chỉ bởi nội dung phản ánh đúng tên cuốn sách “Viết đi đừng sợ” mà còn vì đã chạm đến muôn phần ngóc ngách trong tâm trí mình.


Mình từng sợ những gì mình viết ra không đủ giá trị với độc giả nên cứ trì hoãn việc cầm bút lên để viết. Mình từng lo lắng ánh mắt phán xét của mọi người xung quanh nên không dám đăng tải bài viết công khai. Và mình cũng từng chán nản, mệt mỏi khi phải chạy theo khách hàng và viết đi viết lại một nội dung.


Thế nên, khi đọc đến những dòng “bạn phải học cách suy nghĩ về những gì khiến bạn bị mắc kẹt, bạn phải học cách làm thế nào để có thể kiểm soát những gì bạn nghĩ và tìm cách thoát ra khỏi nó”, mình thực sự cảm thấy rung động. Mình nhận ra dù là cây viết mới hay đã có nhiều kinh nghiệm, những cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực vẫn luôn xuất hiện. Điều quan trọng là bạn đón nhận và xử lý nó như thế nào mà thôi.


Chẳng hạn, người chuyên nghiệp và từng trải sẽ biết cách đối mặt, kiểm soát và vượt qua nó, trong khi dân nghiệp dư và “lớp trẻ” sẽ dằn vặt, ôm ấp nỗi đau, dung túng cho sự chán nản và viện cớ để trì hoãn. Vượt qua nỗi sợ và trì hoãn không chỉ để bắt đầu viết mà còn để trưởng thành và trở thành cây viết chuyên nghiệp hơn.


Mẹo sáng tạo nội dung hấp dẫn