top of page

Viết mãi mà content vẫn một màu, nhạt thếch, cớ làm sao?

“…Đối với những người sành ăn ở Sài Gòn thì không thể nào không biết đến quán phở Lệ Nguyễn Trãi- một trong những quán phở ngon và đông khách bậc nhất Sài Gòn. Với phong cách phục vụ vô cùng chuyên nghiệp, chu đáo và nhanh nhẹn nên dù phải chờ đợi khá lâu vì quán rất đông khách song các vị khách vẫn cảm thấy rất thoải mái. Tuy nhiên, điều quan trong nhất để có thể thu hút nườm nượp khách tới ăn đó chính là hương vị của tô phở ở đây…” Trích đoạn từ một bài viết nói về Phở.

Thiếu thốn về nguyên liệu, muốn làm phong phú menu bằng các món xào, kho, hầm, điều đó dường như là khó. Nghèo nàn về vốn sống, các bài viết content quanh đi quẩn lại chỉ mỗi một màu (như đoạn trích trên).


Nhiều người cho rằng, cứ viết thường xuyên, miết rồi bạn sẽ lên tay. Mình lại xem điều này đúng một nửa, tức bạn chỉ quen tay, bởi điều đáng lo ngại hơn cả là cảm giác chán ngán cũng sẽ theo đó mà nảy sinh. Đa phần người viết khi gặp tình trạng như vậy đều tìm tới các mẹo nhằm khơi nguồn ý tưởng hoặc vực dậy đam mê mà không biết việc làm đó chẳng khác nào bạn ra sức bơm cho chiếc xe, nhưng cứ đi được một đoạn xe lại xịt. Bạn bơm. Tiếp tục đi. Rồi lại xịt. Bơm, Đi, Xịt, bạn cứ lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn mà không nhận ra vấn đề nằm ở chỗ xe của bạn bị thủng săm. Hành động cần làm không phải là bơm, mà là lấp đầy. Lấp đầy những lỗ hổng về kinh nghiệm sống.


Bí ý tưởng hay mất hào hứng trong viết chỉ là biểu hiện của một tâm hồn nghèo nàn về nhân sinh quan. Thế nên, cho dù có thể nạp thêm bao nhiêu kĩ thuật viết, cập nhật liên tục các trend mới nhất trên thị trường nhưng cứ chỉ được một thời gian, đâu lại vào đấy, nản vẫn hoàn nản. Không ý thức được việc làm giàu vốn sống của mình, có đưa thịt bò Kobe chúng ta cũng thái vội mà mang đi xào hành tây. Một người đầu bếp tài ba, cho dù là đậu hũ ông cũng chế biến thành đậu hũ hạng nhất. Công việc của một tay viết cự phách không nhiều hơn bày biện nhân sinh quan của hắn một cách đẹp đẽ, cả hình thức lẫn nội dung, thứ mà các cụ xưa kia từng nhận xét, ý đã dồi dào mà lời nay thêm mạnh mẽ.

“…Sáng đó dù đã ăn sáng, tôi vẫn ghé vào làm một tô. Như thường lệ, người vợ vẫn múc, chồng ngồi tính tiền, người em trai của ngươi vợ thì chạy lăng xăng, khi thì châm thêm chanh ớt, lúc thì lấy trà đá cho khách. Tuổi đời của họ đã chất chồng theo năm tháng. Tôi ăn lần đầu khi mới bảy tuổi, còn họ vẫn ở tuổi tráng niên. Giờ, cặp vợ chồng đã thất thập, người em vợ trẻ hơn cũng ngoài 50. Họ cùng nhau bán phở và già đi cùng nhau suốt 30 năm. Vợ vẫn hỏi chồng câu “cà phê ngon hông mình”, chồng vẫn “tính tiền bàn số 3” còn ông em vợ vẫn “rồi, có liền”. Bà vợ vẫn chửi đứa em ruột như hát hay: “lề mề vậy nên vợ nó bỏ mày phải rồi”. Phở không ngon mấy. So với Phú Gia, phở Dậu, phở Anh, phở Lý Quốc Sư ở Sài Gòn thật khập khiễng. Nhưng có những thứ nó ngon không phải vì vị giác, mà vì cảm giác, cái cảm giác thân thuộc. Tôi hay dẫn bạn đi và nói quán này đã có từ trước Giải phóng, quán kia đã được mấy chục năm và thông tin ấy nó có sức nặng ngay: hẳn nó phải ngon lắm. Bởi nếu không ngon, làm sao nó có thể sống qua ngần ấy năm…”

So với đoạn văn ở đầu bài viết, bởi tác giả đã khéo phô diễn chất liệu từ tuổi thơ của mình, nên dẫu từ ngữ không có gì là cao siêu cả, nhưng cả 237 từ, đọc lên ta thấy có hồn hơn hẳn so với trích đoạn đầu tiên.


Vốn sống, lẽ dĩ nhiên, không thể có trong ngày một ngày hai được mà đòi hỏi một quá trình tích luỹ về lâu về dài. Nhưng với khối lượng khổng lồ thông tin ngày nay nếu tư tưởng, kiến thức, không được hấp thu thì chính việc nạp vào người ngần ấy chất có thể làm nổ tung bất kì cái bụng nào ham ăn. Một vài gợi ý cho các content writers về những mỏ tài nguyên quý, giúp tăng cả lượng lẫn chất khi làm công việc sáng tạo nội dung.


ĐỌC SÁCH

Nguồn: Freepik

Sách là kho tri thức của nhân loại. Hiếm có nguồn tài nguyên quý nào lại khuyến khích người ta khai thác mà không lo cạn kiệt như sách. Đọc sách giúp ta nẩy sinh nhiều ý tưởng. Bạn đừng nghĩ học content thì chỉ cần đọc sách liên quan tới viết. Gutenberg phát minh ra công nghệ in mực nhờ vào việc quan sát kĩ thuật ép rượu nho. Bởi vậy sách như mạch nước ngầm không bao giờ cạn, nó làm giải nhiệt bất kì cơn khát nào mang tên cảm hứng hay bí ý tưởng.

Nếu bạn muốn học lối văn hiện đại (đơn giản, tinh tế) hãy đọc nhóm Tự Lực Văn Đoàn (Nhất Linh, Thạch Lam, Khái Hưng…) Muốn xem cách tả cảnh, tả hình, tự sự đối thoại thì Nguyễn Du, Tô Hoài, Nam Cao đều là những bậc thầy. Kể đến văn học nước ngoài thì không thể không nhắc những cuốn như Rừng Nauy, Phía Nam Biên Giới – Phía Tây Mặt Trời của Murakami Haruki hay Bố Già (The Godfather) của Mario Puzo đều là những tác phẩm kinh điển cả, chỉ lo không có sức mà đọc hết chứ rừng vàng biển bạc đông tây kim cổ không thiếu.


XEM PHIM CÓ HỘI THOẠI HAY


Còn gì tốt hơn khi bạn muốn luyện khả năng dụng ngôn tiếng Việt mà lại có sẵn các bộ phim được chăm chút kĩ lưỡng kịch bản. Không ít những tác phẩm điện ảnh nước nhà làm được điều đó. Tuy nhiên, theo quan điểm cá nhân thì phần đông các bộ phim Việt chỉ có những quan điểm lờ mờ về những lập trường của những nhà tư tưởng lớn vốn chưa được tiêu hoá. Thành thử, coi thì hay nhưng để đề xuất cho mọi người một số bộ phim cỡ như Mùi Đu Đủ Xanh ấy lại là điều khó. Thế nên các bộ phim nước ngoài có thể là một lựa chọn thay thế tốt hơn.


NGHE CÁC KÊNH PODCAST CHẤT LƯỢNG


Podcast gần đây là xu hướng mới trong cách xây dựng nội dung. Nếu như viết bạn bị giới hạn bởi số lượng chữ bởi dài quá thì không nhiều người đọc nhưng với podcast, bạn có thể đào sâu một vấn đề chỉ trong vòng 30 phút. Chưa kể, một episode thôi cũng có 3-4 host cùng tham gia, tha hồ mà mổ xẻ. Thử ngay với kênh Oddly Normal nhé.


THEO DÕI CÁC FACEBOOK-ER CHẤT


Thông tin trên mạng xã hội thì nhiều, thượng vàng hạ cám loại nào cũng có. Tin mừng là nếu bạn chịu khó tìm kiếm, không thiếu người viết chuyên nghiệp đảm bảo các tiêu chí từ chất tới lượng.


Thầy Nguyễn Đức Sơn – Lĩnh vực: Thương hiệu, Marketing, Business, Content Writing. Mình xin trích lại lời của một văn sĩ để mô tả lại văn phong của thầy: “Khi nào ta thấy một người viết văn dễ dàng, giản dị và tự nhiên, nên biết rằng nghệ thuật của họ đã lên thật cao rồi, chắc chắn vì đã tốn nhiều công phu tập luyện đến thành như một thiên tính thứ hai”. Ngay cả những bài đăng về cuộc sống riêng tư, nếu chịu khó quan sát bạn cũng học được nhiều điều từ thầy.


Nhà biên kịch Bình Bồng Bột – Lĩnh vực: Biên kịch, Báo Thể Thao, Cuộc sống. Phong cách của anh đặc trưng cho lối hành văn hảo sảng của người miền Nam. Khả năng dụng ngôn cũng ở mức cao rồi, tuy nhiên cá nhân mình thì không thích anh lồng sự hài hước của mình vào đa số các post của mình. Những lần đọc đầu tiên giống như luồng gió mới thổi đến. Tươi mát, sáng khoải. Sau này đọc mãi, “bắt thóp” được mỗi khi anh “ngoặt bóng” (cutting inside), mình lại thấy một màu.


Nhà báo Đinh Đức Hoàng (Hoàng Hối Hận) - Lĩnh vực: Nhà báo, Cuộc sống. Hay viết về các vấn đề nóng hổi của xã hội hiện nay. Cách tiếp cận đúng kiểu nhà báo. Chịu khó mày mò tìm hiểu bản chất vấn đề. Bạn đọc sẽ thấy rất nhiều ý mới trong bài viết của anh. Điểm trừ là anh ít viết quá.