top of page
  • Ngân

Vì sao bạn luôn không có thời gian viết blog? (Và cách để duy trì tần suất bài mỗi tuần)

Tôi là một freelance writer full-time và bắt đầu viết blog từ 3 tháng trước. Có những giai đoạn lượng việc về nhiều với deadline dồn dập nhưng tôi vẫn duy trì tần suất mỗi tuần hai bài mới trên blog, ngay cả trong thời gian nghỉ Tết cũng vậy. Một bạn luôn theo dõi blog của tôi đã nhắn rằng, “cảm ơn tinh thần chăm chỉ và kỷ luật của chị, thấy bài trên blog lên đều đặn thật đáng học tập.”


Đây không phải lần đầu tiên tôi viết blog. Trước đó, tôi cũng từng tạo một website, mua hosting và domain đàng hoàng. Thời gian đầu tôi viết rất nhiều, tầm 3 đến 4 bài một tuần. Nhưng chỉ sau 1 tháng, lượng bài rơi rụng dần, có tuần viết được 1 bài, tuần thì tôi chẳng buồn ngó đến blog. Tôi luôn tự biện minh là mình không có thời gian viết. Công việc trong ngày quá bận rộn, rút cạn năng lượng khiến tôi không còn sức để làm thêm việc gì.


Hẳn là nhiều bạn đã và đang viết blog cũng từng rơi vào tình trạng này giống tôi. Lúc bắt đầu viết thì hừng hực đầy lửa, không bao lâu sau lại lụi tàn dần dần. Lý do thường là “Tôi chẳng có thời gian”, “Mình bận lắm, làm xong việc là thấy hết ngày”.


Vậy điều gì đã làm nên sự khác biệt của tôi ngày hôm nay? Lượng việc phải làm mỗi ngày của tôi vẫn như thế, có khi còn nhiều hơn. Tôi sẽ không nhắc đến những nguyên nhân thường gặp như kỹ năng quản lý thời gian kém. Tôi nghĩ đó chỉ là phần ngọn của vấn đề mà nếu không đào sâu vào bên dưới lý do “thiếu thời gian”, tìm ra nguyên nhân thật sự thì bạn vẫn mãi luẩn quẩn chạy đua với kim đồng hồ.


Vậy nguyên nhân thật sự đằng sau lý do “Tôi chẳng có thời gian viết blog” là gì?

Ảnh: Vecteezy

Động cơ của bạn chưa đủ mạnh và bạn chỉ đang ôm giấc mộng thành công của người khác


Giả sử bạn có một cỗ máy thời gian. Bạn chọn chế độ du hành đến tương lai 5 năm sau. Bạn thấy mình đang trên đỉnh thành công, kiếm được bộn tiền nhờ "con gà đẻ trứng vàng" là blog. Bạn biết thành quả có được là do mỗi ngày bạn đã dành hai tiếng cho việc viết blog. Vậy lúc trở về hiện tại, bạn còn phải vật lộn, trì hoãn hay đắn đo để tìm thời gian viết blog không?


Tôi chắc chắn 100% bạn sẽ “bất chấp” tất cả để dành ra hai tiếng viết blog mỗi ngày. Nhưng đáng tiếc chúng ta không có cỗ máy thời gian, không thể biết trước được kết quả của những việc mình đang làm. Vì vậy mà đôi lần bạn sẽ tự hỏi:


Mình đang viết đúng chủ đề không?


Liệu viết blog sẽ mang đến thành công cho mình chứ?


Mình có đang đi đúng hướng không?


Đây là tâm lý hoàn toàn bình thường. Khi cố gắng tạo ra thứ gì đó từ con số không, bạn sẽ luôn đối mặt với sự không chắc chắn. Dù bạn đã nghe nhiều về thành công của các blogger, được hướng dẫn cách tạo blog trong thị trường ngách bạn đã chọn, nhưng trong bạn vẫn luôn có cảm giác không chắc chắn quẩn quanh:


Mình có thực sự làm được như họ không?


Các blogger ấy đã thành công theo cách của họ nhưng liệu những cách ấy cũng mang lại hiệu quả cho mình?


Để vượt qua sự không chắc chắn về tương lai, bạn cần có một động lực đủ mạnh. Động lực ở đây chính là “trái ngọt” mà bạn mong muốn khi bắt đầu viết blog. Đó có thể là những điều mà nhiều người từng nói:

  • Trở thành blogger có tiếng trong thị trường ngách của mình, nhận được sự tôn trọng và công nhận

  • Khi đạt được lượng truy cập lớn, bạn có thể kiếm tiền thông qua các hình thức như đặt quảng cáo, affiliate marketing…

  • Có cơ hội trở thành tác giả sách nhờ vào các bài viết trên blog

  • Vân vân và mây mây

Bạn càng hiểu rõ về động lực viết blog và nhìn thấy thành công sẽ trông như thế nào thì bạn càng dễ dàng sắp xếp thời gian viết. Ngược lại, khi lý do viết blog của bạn còn mờ nhạt, động lực chưa đủ mạnh thì bạn sẽ luôn thấy mình thiếu thời gian.


Ngoài ra, động lực mà bạn muốn đôi khi bị ảnh hưởng của người khác chứ không đến từ chính bản thân bạn. Những cái như kiếm tiền hay trở thành tác giả sách đa phần là do quá nhiều người nói về nó như một lợi ích hiển nhiên của việc viết blog. Nhưng bạn có chắc đó cũng là mong muốn từ sâu bên trong bạn không?

Với website đầu tiên, tôi cũng nghiên cứu nhiều thông tin về blog, cũng ôm mộng trở thành tác giả sách với blog của mình. Nhưng càng viết, tôi càng mơ hồ không rõ mình có làm được hay không, thị trường ngách mình chọn liệu có tiềm năng để ra sách hay không. Cuối cùng, tôi từ bỏ giấc mộng ấy và thôi luôn việc viết blog.


Nhưng bây giờ, tôi đã thôi không còn hướng đến thành công mà người khác đặt ra. Tôi tự tìm được lý do của riêng mình. Đó là, khi có chiếc blog thành công, tạo được nguồn thu nhập thụ động, tôi sẽ được tự do hơn. Tôi muốn đến nhiều vùng đất khác nhau để sinh sống trong một khoảng thời gian chứ không chỉ là những chuyến du lịch cưỡi ngựa xem hoa mà không lo ngại vấn đề tiền bạc. Định nghĩa “tự do” với tôi là như thế.


Chính mong muốn này đã tiếp nhiều nguồn năng lượng cần thiết cho tôi vượt qua sự không chắc chắn, mông lung, và duy trì tần suất viết blog như hiện tại.


Vì vậy, khi bạn còn mãi ôm giấc mộng của người khác, bạn sẽ không thể tạo động lực đủ mạnh để duy trì. Đ